|
Quốc lộ 3 nối với
quốc lộ 1A ở Yên Viên, bên bờ Bắc cầu Đuống và
chạy, lên Thái Nguyên, Bắc Cạn, Cao Bằng.Trong phạm vi phụ
cận Hà Nội, trên tuyến này có hai cụm di tích Cổ
Loa và Sóc Sơn. |
 |
Cụm
di tích Cổ Loa
Ở xã Cổ Loa, huyện Đông
Anh gồm dấu tích của ba nếp thành đất do Thục Phán An
Dương Vương cho đắp sau khi đã hợp nhất Âu Việt và Văn
Lang, đổi quốc hiệu là Âu Lạc, khoảng năm 257 - 255
trước Công nguyên và một số đền miếu.
|
Thục Phán đóng đô
ở Cổ Loa. Theo các tư liệu ghi chép, thành Cổ
Loa có chín vòng, chu vi vòng ngoài 8 km, chu vi
vòng giữa 6,5 km; vòng trong cùng 1,6 km, xoáy
chôn ốc, tường thành cao, có hào sâu và các ụ
nhô ra ngoài lũy để bắc nỏ xuống. Các cửa của ba
vòng thành được bố trí lệch, do đó đường nối hai
cửa thành ở cùng một hướng đều quanh co. Sau năm chục năm ở
ngôi, Thục Phán để nước Âu Lạc rơi vào tay Triệu
Đà. Đà dùng mẹo hiểm cho con trai là Trọng Thuỷ
sang giảng hoà và cầu hôn với công chúa Mỵ Châu.
|
 |
|
Không nghe các triều thần can
gián, Thục Phán chấp nhận. Sau ba năm ở rể,
Trọng Thuỷ đánh cắp được nỏ thần - biểu tượng
của bí mật kỹ thuật quân sự. Nhờ vậy, Triệu Đà
đánh chiếm được nước Âu Lạc vào năm 179 trước
Công nguyên. Tấn bi kịch này chứa đựng bài học
đắt giá về thiếu cảnh giác. |
|
Con đường mòn dẫn vào khu di tích qua bãi
Mèn là tới cầu Sa. Cầu bắc trên một ngòi nước
nhỏ. Thời An Dương Vương, đây là sông Hoàng
thông với sông Ngũ Huyện Khê và ra Lục Đầu Giang.
Truyền thuyết kể, chính chỗ cầu đá ấy là nơi
thần Kim Quy hiện lên giúp vua phép mầu dựng
thành, giữ nước. Qua cửa thành là tới đình làng
Cổ Loa, trong đình có bức hoành phi "Ngự Triều
di quy". |
 |
Cạnh đình là miếu thờ công
chúa Mỵ Châu, nằm nép dưới gốc đa già cổ thụ. Trong am
có một tảng đá hình người cụt đầu, các cụ già bảo đó là
tượng Mỹ Châu. Đi tiếp tới đền Thượng tức đền An Dương
Vương. Đền mới làm lại đầu thế kỷ XX, có đôi rồng đá ở
bậc tam cấp là di vật thời Trần hoặc Lê sơ. Trong đền có
tượng An Dương Vương bằng đồng. Trước đền là Ngọc Tỉnh (giếng
Ngọc) - theo lưu truyền trong dân gian đây là nơi Trọng
Thuỷ tự vẫn vì hối hận. Nước giếng này đem rửa ngọc trai
thì ngọc sáng bội phần. Cái chết của Trọng Thuỷ là lời
thú tội và là bằng chứng minh oan cho Mỵ Châu thơ dại.
Gần đây, ngành khảo cổ học đã phát hiện nhiều di chỉ đồ đá,
đồ đồng ở khu vực Cổ Loa: Rìu, lưỡi cày, mũi tên đồng,
vỏ trấu, xương thú vật và trống đồng. Tất cả đã nói lên
rằng hàng ngàn năm, trớc khi Thục Phán tới Cổ Loa dựng
kinh đô nơi đây đã có dân cư.
Đền Sóc Sơn
|
Núi Sóc ở làng Vệ Linh nay thuộc xã Phù
Linh, huyện Sóc Sơn, là ngọn cuối của hệ núi từ
Tam Đảo kéo về, hình thế đẹp, gần kề quốc lộ 3.
Tục truyền sau khi đánh tan giặc Ân ở núi
Trâu, ngoài Vũ Ninh, chàng Gióng phi ngựa sắt về
sông Hồng, cho ngựa uống nước, rồi vượt sông,
đến bờ tây thì nghỉ lại, mở cơm nắm ra ăn. Ăn xong chàng phi ngựa qua các
làng Thanh Nhàn, Phù Lỗ. Những dấu chân ngựa sắt
để lại thành ao chuôm. |
 |
Đến chân núi Sóc, Gióng
ghìm cương. Ngựa hí vang, dẫm chân xoay bốn phía. Gióng
thúc ngựa lên đỉnh núi, cởi áo sắt, vắt lên cành cây
trầm rồi cả người lẫn ngựa bay về trời. Trên núi vốn có hai đền
thờ Gióng. Nay đền Thượng không còn. Đền Hạ có từ xưa
nhưng năm 1898 bị cháy, di vật còn lại là đôi ngựa gỗ.
Lẽ hội đền Sóc mở vào mùng sáu tháng giêng với nghi thức
"dâng hoa tre" và "chém tướng (giặc Ân)". Hoa tre là
tượng trưng cho sinh thực khí của nam giới. Đó là những
nan tre dài chừng ba gang tay, rộng khoảng 1cm, đầu nan
chẻ xơ bông, nhuộm các màu. Tế lễ xong, người ta lấy một
bông đặt trên bàn thờ, còn tất cả đem tung ra sân, ai
tranh được là năm đó gặp may mắn. |