| |
|
RẰM TRUNG THU
 |
| |
Mỗi
năm cứ đến độ tháng 8 âm lịch, khi tiết
trời đã nhạt nắng, từng ngọn gió heo may
bắt đầu xào xạc lay ngọn cây, khiến
những chiếc lá vàng bắt đầu rời cành
buông xuống lòng thành phố, rải thành
một lớp thảm vàng dọc những con đường
Tràng Thi, Nguyễn Du, Lý Nam Đế... thì
mọi người dân Hà Nội hình như không ai
bảo ai cũng thầm nhủ thế là trời đã sang
thu!
Mùa
thu có khắp trên cả đất Bắc, nhưng có lẽ
chỉ có ở Hà Nội thu mới rõ rệt nhất và
cũng ấn tượng nhất. Đó cũng là lúc trời
đất như xuống màu, gió thổi nhè nhẹ hơi
se lạnh và có cái gì đó khiến lòng người
khẽ rung một nỗi buồn man mác trước vẻ
đẹp của trăng thu. ấy cũng là lúc người
dân Hà Nội lại thấy chộn rộn trong lòng
với cái Tết Trung thu. Tết Trung thu vốn
dĩ là tết của trẻ em, nhưng từ lúc nào
không biết nữa nó đã lây cả sang người
lớn. Vào những ngày này các mẹ các chị
đều lo mua sắm cho gia đình mình một mâm
cỗ trông trăng sao cho thật đẹp, thật
lịch sự vừa hợp với nhu cầu và thị hiếu
thẩm mỹ của gia đình, mà cũng là tỏ lòng
đền đáp lại chị Hằng Nga và vẻ đẹp trời
cho của mùa thu Hà Nội. |
|
 |
| |
Từ
đầu tháng 8 các phố Hàng Gai, Hàng Mã,
Hàng Hòm, lan cả sang Lương Văn Can,
Hàng Mành, Hàng Điếu... đã hoá trang một
cách diệu kỳ đến nỗi làm cho ngay cả
người Hà Nội cũng không nhận ra khu phố
quen thuộc nữa. Nhất nhất đều thu các
hàng hoá khác lại chỉ bày một mặt hàng
đó là đồ chơi tháng tám: nào là đèn kéo
quân, đèn quả dưa, đèn trái trám, đèn
ông sao, đầu sư tử, ông Lã Vọng với mặt
nạ các kiểu, làm hoa cả mắt người mua
cũng như người bán. Đường phố cũng trở
nên tấp nập đông vui hơn bởi những quả
bóng bay đủ màu sắc và dáng vẻ cứ chập
chờn bay trên các ngách phố với tiếng
rao vừa tha thiết vừa mời gọi; ai bóng
bay!
Dọc các phố Hai Bà Trưng, Tràng Thi, Cửa
Nam bày la liệt các loại bánh nướng,
bánh dẻo với đủ kiểu dáng hợp thị hiếu,
mà chỉ trông thôi cũng đã thấy nhỏ nước
miếng. Còn các chợ thì cơ man nào là hoa
trái. Thôi thì đủ thứ cuả ngon vật lạ từ
mọi miền đất nước đều về họp mặt tại
đây: nào là na, bưởi, quýt, cam, hồng,
lê, táo phía Bắc, cộng với xoài, mãng
cầu, thanh long, sầu riêng phía Nam, rồi
thì nho, lê, táo, nhập ngoại... tất cả
như cố tình làm cho mâm cỗ trông trăng
Trung thu của Hà Nội trở nên rực rỡ hơn,
ngọt ngào hơn và cũng hấp dẫn hơn.
|
|
 |
| |
Cỗ
Tết Trung Thu bắt đầu ngay từ chiều 15
tháng 8 âm lịch. Nhà nào cũng kê một
chiếc bàn hay một án thư ra ngoài hàng
hiên để bày biện. Bắt đầu là hai con thỏ
mẹ tết bằng cùi bưởi hai bên, giữa đặt
một lư trầm rồi đặt ông Lã Vọng ngồi câu
cá ở giữa, hai bên là hai con chó tết
bằng tép bưởi, mắt chó bằng hột nhãn,
hai bên là hai bát hạt dẻ, giữa là bốn
bát chiết yêu gạo trắng bao lấy hàng chữ
bằng gạo màu xanh đỏ tím vàng “Trung thu
nguyệt bính”. Người nào muốn cỗ to hơn
thì treo ở trên một đèn kéo quân dưới
đặt nhiều ghế, mỗi ghế để một thứ đồ
chơi như lợn đàn, cô tiên đánh đàn, đầu
sư tử và các thứ bánh trái như bánh dẻo,
bánh nướng, bánh đậu xanh, bánh chữ,
bánh Tô Châu, nhưng chiếc bánh to nhất
phải được bày ở chính giữa trên một cái
kỷ kê trước án thư và nhớ đặt lên đó một
con thạch sùng bằng bột. Các con giống
khác như kỳ lân, phượng, đào, chuối,
cành hoa đặt đâu cũng được. Như thế là
việc chuẩn bị cỗ trông trăng đã coi là
xong, chỉ còn chờ đợi trời tối là thắp
đèn xếp, đèn hạt bưởi là xong. Sau đó
khi đêm xuống, trăng lên, chủ nhà,
thường là người cao tuổi đốt nhang thắp
nến lễ trời, lễ Phật. Trong khi người
lớn ngồi ngắm trăng hay ăn ốc hấp chờ
trăng thì đám trẻ cứ đánh trống om lên
và múa sư tử tùng xoèng trước sân, dưới
ánh trăng chiếu sáng lung linh huyền ảo
như dát một màn bạc lên khắp đất trời.
|
|
|
Có
lẽ bất cứ một người Việt Nam nào cũng
đều có tuổi thơ và đều có những giờ khắc
tưng bừng đón Tết Trung Thu, dù đơn giản
chỉ có hồng với cốm thôi cũng không thể
nào quên cái vui thủa ấy. Vui vì được
rước đèn, được tự tay nhặt từng hạt bưởi
để xâu thành một chuỗi phơi khô làm đèn
thắp đêm Rằm tháng tám, để rồi khi thành
người lớn có gia đình và rồi lại sắm tết
cho con cái, nhìn chúng múa hát đón
trăng trong lòng ai không khỏi bồi hồi
nhớ về một mùa trăng năm nào, bên tai
lại vọng về bài hát cũ “Ông giẳng ông
giăng, xuống chơi với tôi, có bầu có
bạn, có ván cơm xôi, có nồi cơm nếp, có
tệp bánh chưng, có lưng hũ rượu, có
chiếu bám dù, thằng cu xí xoài, bắt trai
bỏ giỏ, cái đỏ ẵm em, đi xem đánh cá, có
rá vo gạo, có gáo múc nước, có lược chải
đầu, có trâu cày ruộng, có muống thả ao,
ông sao trên trời....” và rồi giật mình
bởi tiếng trống sư tử đằng xa vọng lại,
đánh thức khỏi hồi ức cũ mà ngỡ ngàng
thấy trăng đã đến tự lúc nào!
01/03/04
|
|
|
|