 |
| |
Lý Công Uẩn
"Xưa nhà Thưng đến vua
Bàn Canh năm lần dời đô.
Nhà Chu đến đời vua
Thành Vưng cũng ba lần
dời đô. Phi đâu các vua
thời Tam đại theo ý
riêng mình mà tự tiện
chuyển dời. Chỉ vì muốn
đóng đô ở ni trung tâm,
mưu toan nghiệp lớn,
tính kế muôn đời cho con
cháu; Trên vâng mệnh
trời, dưới theo ý dân,
nếu thấy thuận tiện thì
thay đổi. Cho nên, vận
nước lâu dài, phong tục
phồn thịnh. Thế mà hai
nhà Đinh, Lê lại theo ý
riêng mình, khinh thường
mệnh trời, không noi
theo dấu cũ của Thưng,
Chu cứ đóng đô thành ở
ni ấy, khiến cho triều
đại không được lâu bền,
số phận ngắn ngủi, trăm
họ phi hao tổn, muôn vật
không được thích nghi.
Trẫm rất đau xót về việc
đó, không thể không dời
đô. Huống gì thành Đại
La, ở vào ni trung tâm
của trời đất, được cái
thế rồng cuộn, hổ ngồi.
Đã đúng ngôi Nam, Bắc,
Đông, Tây, lại tiện
đường nhìn sông dựa núi.
Địa thế rộng mà bằng,
đất đai cao mà thoáng.
Dân cư khỏi chịu cnh
khốn khổ ngập lụt, muôn
vật cũng phong phú tốt
tưi. Xem khắp đất Việt
ta, chỉ ni này là thắng
địa. Thật là chốn tụ hội
trọng yếu của bốn phưng
đất nước, cũng là ni bậc
nhất của các bậc đế vưng
muôn đời. Trẫm muốn dựa
vào sự thuận lợi của đất
ấy để định chỗ ở".
|